Để lỡ bản hợp đồng với Mohamed Kallon, XM Hải Phòng đã nhanh chóng liên hệ và có được cái gật đầu của tiền đạo Denilson Oliveira, người từng giành chức Vô địch World Cup 2002 trong màu áo Brazil ở giai đoạn lượt về V - League 2009. Theo những thông tin Dân trí có được, việc tiếp cận người đại diện của Denilson chỉ được “khởi động” từ giữa tháng 5 với một đầu mối thuộc CLB Masubara (Brazil), đối tác thường xuyên cung cấp ngoại binh cho XM Hải Phòng. Sau hơn 1 tuần đàm phán, XM Hải Phòng và người đại diện của Denilson đã đạt được những thỏa thuận sơ bộ về bản hợp đồng thi đấu của Denilson cho đội bóng đất Cảng, trong 13 vòng đấu cuối V - League 2009. Chiều tối thứ 7 (30/5), Denilson và người đại diện đã có mặt tại Hải Phòng. Ngay trong đêm, bác sỹ CLB đã tiến hành kiểm tra sức khỏe cho Denilson. Tối hôm qua, lãnh đạo XM Hải Phòng, HLV Vương Tiến Dũng cùng người đại diện của Denilson đã cùng ngồi lại đàm phán và thống nhất với nhau về giá trị chuyển nhượng, chế độ lương của ngôi sao từng giành ngôi á quân World Cup 1998 và Vô địch World Cup 2002. Tổng giá trị của bản hợp đồng của ngôi sao 32 tuổi người Brazil không được tiết lộ, tuy nhiên với đẳng cấp và tên tuổi Denilson đã khẳng định ở các giải bóng đá hàng đầu châu Âu và trong màu áo đội tuyển Brazil, vụ chiêu mộ Denilson của đội bóng đất Cảng đủ sức xô đổ mọi kỷ lục tại V - League, XM Hải Phòng cũng là CLB đầu tiên ở Việt Nam dám chấp nhận bỏ ra một khoản kinh phí lớn để có được sự phục vụ của ngôi sao đẳng cấp thế giới. 14h chiều mai (2/6) XM Hải Phòng sẽ làm lễ ra mắt và ký kết hợp đồng chính thức với tiền đạo Denilson. Cựu ngôi sao đội tuyển Brazil đã quyết định khoác chiếc áo thi đấu mang số 99. Tối qua, HLV Vương Tiến Dũng có cuộc nói chuyện kéo dài hơn 1h với Denilson. Theo nhận xét của “tướng” Dũng, Denilson là một ngôi sao rất hòa đồng và tỏ ra rất chuyên nghiệp trong cách ứng xử. Denilson đã chấp nhận sẽ sinh hoạt chung cùng đội ở “đại bản doanh” Thủy Nguyên, thay vì ở riêng biệt trong thành phố. Sáng hôm nay, Denilson sẽ chính thức xỏ giầy ra sân tập luyện cùng các đồng đội mới ở XM Hải Phòng. Denilson năm nay 32 tuổi, giai đoạn thành công rực rỡ nhất của tiền đạo này là từ năm 1998 đến năm 2002. Năm 1998, Denilson chuyển từ Sao Paulo (Brazil) đến Real Betis (Tây Ban Nha) với giá chuyển nhượng 32 triệu USD, con số đắt nhất thế giới ở thời điểm đó. Giành ngôi á quân World Cup 1998, 4 năm sau Denilson đã cùng tuyển Brazil giành chức Vô địch thế giới World Cup 2002 tổ chức tại Hàn Quốc và Nhật Bản. Kể từ năm 2005 đến nay, Denilson lần lượt đầu quân cho Bordeaux (Pháp), Al - Nasr (Saudi Arabia), Dallas (Mỹ), Palmeiras (Brazil), trước khi về thi đấu cho XM Hải Phòng ở giải V - League 2009. Với sự góp mặt của Denilson, XM Hải Phòng chính là đội bóng có hàng công thuộc dạng “khủng” nhất V - League, khi cùng lúc sỡ hữu cả 3 chân sút chất lượng khác là: Leandro, Ngọc Thanh và De Jesus. Dù không đặt ra những chỉ tiêu cụ thể về thành tích, nhưng đích phấn đấu của XM Hải Phòng sau bản hợp đồng “lịch sử” với Denilson sẽ không nằm ngoài chức Vô địch. Trận đấu tiếp SHB Đà Nẵng trên sân Lạch Tray vòng 14 (6/6) sẽ là trận đấu ra mắt của ngôi sao Denilson Oliveira trong màu áo XM Hải Phòng. (Theo dantri.com.vn)
Không được đánh giá cao bằng đối thủ lại gặp những bất lợi về thời tiết nhưng các cầu thủ ĐTVN đã có một trận đấu xuất thần, giành chiến thắng 1-0 ngay trên sân Friendship& Peace của Kuwait, đêm 1/6 (giờ VN). Bàn thắng duy nhất của trận đấu được ghi ở phút 36, do công của Trọng Hoàng. Trước khi bước vào trận đấu này, ĐTVN đã có màn khởi động không tồi, đó là trận giao hữu thắng CLB Olympiakos 1-0 hôm 14/5 trên SVĐ QG Mỹ Đình. Trong khi đó, trận đấu gần đây nhất của Kuwait chính là thất bại 0-1 trước Iran cũng trên sân nhà. Đó là trong trận đấu diễn ra vào ngày 23/3. Trên bảng xếp hạng FIFA gần đây nhất, Kuwait xếp hạng 118, trong khi vị trí mà ĐTVN hiện đang nắm giữ là 136. Tuy nhiên, tất cả những con số thống kê trên sân chỉ mang ý nghĩa tương đối. Là chủ nhà nhưng Kuwait không áp đặt được thế trận. Trái lại, có không ít thời điểm, họ để cho ĐTVN lấn lướt, tạo ra nhiều pha bóng nguy hiểm trước khung thành. 17 ngày sau chiến thắng 1-0 trước CLB Olympiakos, ĐTVN tiếp tục gây ấn tượng bằng việc thiết lập tỷ số tương tự trước Kuwait. Thêm một lần nữa, thủ môn mới nhập tịch Đinh Hoàng La là người ghi công đầu trong trận thắng ấn tượng của tuyển Việt Nam đêm 31/5. So với trận gặp Olympiakos, HLV Calisto đã có một số điều chỉnh trong đội hình xuất phát, đặc biệt là sự xuất hiện trở lại của các cầu thủ Becamex Bình Dương sau khi cùng CLB của mình trở về từ AFC Cup 2009. Theo đó, trấn giữ khung thành là thủ môn Đinh Hoàng La. Hàng phòng ngự có Quang Thanh (phải), Minh Đức- Như Thành (trung vệ), Văn Học (trái). Phước Tứ- Trọng Hoàng đá cặp tiền vệ trung tâm còn Thành Lương, Việt Thắng, Vũ Phong đá tiền vệ công. Người đá cắm trên hàng tiền đạo là Huỳnh Kesley Alves. Trong nửa đầu hiệp 1, đội chủ nhà Kuwait hoàn toàn làm chủ trận đấu và liên tục gây sức ép, tạo nhiều phen sóng gió về phía khung thành đội tuyển Việt Nam sau những đường tạt bóng từ cánh phải. Rất may là các pha dứt điểm của Kuwait hoặc không đi trúng mục tiêu, hoặc hàng tiền đạo không tận dụng được các đường tạt bóng của đồng đội từ hai biên. Sau khi được HLV Calisto điều chỉnh, nhắc nhở, kể từ sau phút 20 trở đi, hàng tiền vệ của ĐTVN tự tin hơn trong việc kiểm soát bóng và tích cực di chuyển, tạo khoảng trống. Chính vì thế, diễn biến trận đấu dần trở lại cân bằng. Phút 36, Phước Tứ mở bóng sang cánh trái cho Vũ Phong, tiền vệ CLB Becamex Bình Dương bất ngờ dẫn bóng chéo, đột phá vào khu vực trung lộ. Tiếp đó, sau các pha bật tường cùng Huỳnh Kesley Alves, Vũ Phong chuyền ngược trở lại cho Trọng Hoàng từ tuyến hai băng lên. Sau khi dùng má ngoài đẩy bóng qua hậu vệ Kuwait, Trọng Hoàng tung cú sút căng vào góc phải khung thành, thủ môn Kuwait dù đã bay người hết cỡ nhưng vẫn không thể chạm tay vào bóng, ĐTVN vượt lên dẫn trước 1-0. Có bàn thắng, các cầu thủ Việt Nam càng tự tin hơn, phối hợp mạch lạc và phát huy sở trường ở những pha phối hợp nhỏ. Sang hiệp 2, HLV Calisto lần lượt đưa Việt Cường, Hoàng Max, Anh Tuấn, Quang Hải, Thanh Bình, Thái Dương vào thay cho Văn Học, Việt Thắng, Trọng Hoàng, Vũ Phong, Huỳnh Kesley Alves và Thành Lương. Ở hiệp đấu này, ĐTVN tạo được ba cơ hội nguy hiểm đến từ các pha dứt điểm của Vũ Phong, Thành Lương và đặc biệt là Thanh Bình. Đáng tiếc nhất là pha bóng đối mặt của Thanh Bình với thủ môn Kuwait ở phút 88 nhưng lại không được tiền đạo CLB HA.GL tận dụng. Tuy vậy, nếu xét về số cơ hội hỏng ăn thì ĐT Kuwait vẫn là những người nhỉnh hơn, chính đội chủ nhà phải hối tiếc vì đã không một lần đưa được bóng vào lưới của ĐTVN. Thế nhưng, công bằng mà nói, thất bại của Kuwait có một phần nguyên nhân không nhỏ là sự xuất sắc của thủ môn Đinh Hoàng La bên phía ĐTVN. Hầu như tất cả các cú sút của Kuwait đều bị thủ môn gốc Ucraina này vô hiệu hoá. Đây là sự tưởng thưởng xứng đáng cho những nỗ lực phòng ngự và khả năng tận dụng thời cơ tốt của ĐTVN. Mặc dù đây chỉ là một trận giao hữu nhưng đã có khá đông cán bộ, nhân viên Đại sứ quán Việt Nam và cả kiều bào ta sinh sống, làm việc, học tập tại Kuwait đã đến sân theo dõi trận đấu, cổ vũ cho thầy, trò HLV Calisto. Đó là nguồn động viên tinh thần vô cùng quý giá cho các tuyển thủ, giúp toàn đội thi đấu tự tin ngay trên đất khách. Về phía HLV Calisto, dù không đặt nặng mục tiêu thắng, thua đối với các cầu thủ nhưng kết quả thắng chung cuộc 1-0 trước Kuwait là điều khiến ông thầy người Bồ hài lòng. Ngoài việc tận dụng cơ hội thử nghiệm quý giá, trận thắng Kuwait cũng có thể coi là một bước chuẩn bị của ĐTVN cho giai đoạn tiếp theo của vòng loại Asian Cup 2011. Vào ngày 14/11 tới, ĐTVN sẽ tiếp Syria, một đối thủ cũng thuộc khu vực Tây Á trên sân nhà Mỹ Đình. Theo kế hoạch, vào lúc 16h50 hôm nay, 1/6, ĐTVN sẽ lên máy bay rời Kuwait. Sau khi quá cảnh hai chặng tại Qatar và Bangkok, các thành viên của đội tuyển sẽ chia làm hai đội về Hà Nội và TP.HCM và dự kiến ngày 2/6 mới về đến Việt Nam.. Đội hình ra sân của ĐTVN: Hoàng La, Quang Thanh, Minh Đức, Như Thành (đội trưởng), Văn Học, Vũ Phong, Trọng Hoàng, Phước Tứ, Thành Lương, Huỳnh Kesley, Việt Thắng. (Theo vietnamnet.vn)
HLV Ferguson tự tin khẳng định đã tìm ra đối sách phù hợp trước đối thủ trong trận chung kết tối 27/5 và cụ thể hóa mục tiêu bảo vệ thành công ngôi vô địch Champions League.
So với khi thua MU ở bán kết mùa truớc, Barca giờ đã lột xác, trở thành đội bóng khác hẳn khi trình diễn thứ bóng đá tấn công tổng lực, đẹp mắt, hiệu quả và có sức hủy diệt khủng khiếp. Những thắng lợi với cách biệt đậm cùng 34 bàn thắng (tính cả 4 bàn ở vòng sơ loại) - nhiều nhất trong số các đội dự Champions League mùa này và gần gấp đôi con số 18 bàn của MU - mà họ ghi được trên đường sang Rome là minh chứng rõ nét cho sức mạnh tấn công của thầy trò Guardiola.
Bằng tất cả sự tôn trọng xen lẫn thán phục, Ferguson đánh giá về đối thủ sau khi xem Barca đè bẹp Real Madrid 6-2 trong trận cầu siêu kinh điển tại La Liga: "Khi biết MU gặp Barca ở chung kết, tôi đã thốt lên "Chúa ơi, chúng ta phải đối đầu với họ". Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là Ferguson e dè khi đánh giá về cơ hội của MU trong trận chung kết Champions League, bởi trận hòa 1-1 của Barca với Chelsea ở bán kết lượt về đã gợi mở cho ông rất nhiều về đối thủ tại Rome ngày 27/5 này.
Đó là trận đấu mà Chelsea chơi tốt hơn, sớm có bàn thắng và vô hiệu hóa được lối chơi tấn công dựa trên những pha đan bóng ăn ý, có tính đột biến cao của Barca. Nhưng vì vài quyết định có phần gây tranh cãi của trọng tài Ovrebo, CLB Anh đã không thể nới rộng cách biệt trước khi bị Iniesta sút gỡ hòa ở phút bù giờ thứ ba và bị loại theo luật bàn thắng sân khách. Trước đó, Chelsea cũng thành công khi bóp nghẹt các phương án tấn công của Barca trong trận hòa 0-0 ở bán kết lượt đi.
"Chelsea đã chỉ cho tôi thấy Barca hoàn toàn có thể bị đánh bại. Và tôi cho đây là một sự khích lệ đáng kể dành cho MU", Ferguson cho biết. Ngoài những kinh nghiệm rút tỉa được từ việc quan sát cách Chelsea khắc chế CLB xứ Catalan ở bán kết, HLV người Scotland còn cảm thấy thoải mái và tự tin hơn đáng kể khi nhìn vào cán cân lực lượng giữa MU và Barca trong trận chung kết sắp tới.
Chấn thương và thẻ phạt khiến Barca mất trung vệ dày dạn Marquez cùng cặp hậu vệ cánh số một Dani Alves - Eric Abidal. Điều này đồng nghĩa với việc Barca mất đi 3 trên 4 vị trí chủ chốt ở hàng thủ và sẽ phải chắp vá bằng việc kéo 2 tiền vệ Keita, Toure và dùng một Gerard Pique còn non kinh nghiệm xuống lấp chỗ trống, cùng thủ quân Carles Puyol che chắn cho khung thành của thủ môn Valdes. Đây là điều không diễn ra thường xuyên và ít nhiều khiến Barca lúng túng. "MU chắc chắn sẽ được hưởng lợi từ việc việc Barca mất những hậu vệ tốt nhất. Đây là một thuận lợi lớn của chúng tôi", Ferguson đánh giá.
Đều sớm là bá chủ ở giải quốc nội, cả M.U và Barcelona đang dồn sức cho trận chiến cuối và cũng là lớn nhất của mùa giải - cuộc quyết đấu ở thành La Mã, đêm 27/5. Sân Olympico sẽ tôn vinh Barca lần đầu tiên đoạt cú ăn ba hay ngai vàng vẫn thuộc về sức mạnh M.U không thế lực nào cản nổi? Các CĐV M.U đang hướng đến thủ đô Roma với hy vọng được chứng kiến đội nhà sẽ đăng quang lần thứ 2 liên tiếp ở cuộc chơi danh giá nhất châu lục. Họ hoàn toàn có lý do để tin đội bóng con cưng của mình sẽ chiến thắng, khi M.U đang thể hiện phong độ ổn định, có một nhà chiến lược tài ba, và những ngôi sao đang đạt độ chín. Trong mùa giải này, tất cả những gì tưởng như không thể đều đã được M.U vượt qua một cách thuyết phục. Kể từ mùa giải 2004/05, các nhà ĐKVĐ đều phải dừng bước ở vòng knock-out, nhưng M.U đã thay đổi cái "dớp này" để thẳng tiến vào chung kết. Dragao, nơi mà các đội bóng Anh chỉ thua đến hòa, đã bị đánh sập bởi M.U. Emirates được ca ngợi như một pháo đài, khi không đội khách nào xuyên thủng trong mùa giải, cũng chỉ đứng vững trước khi M.U hành quân đến. Trước đó, ở vòng knock-out, một Inter đình đám của Mourinho cũng bị "Quỷ đỏ" khuất phục chẳng chút khó khăn. Và thêm một điểm nữa để giúp các CĐV M.U vững tin: cứ mỗi lần vào đến chung kết, đội bóng vừa san bằng kỷ lục VĐ nước Anh của Liverpool (18 lần), đều giành vinh quang. Năm 1968 là chiến thắng 4-1 trước Benfica, với cú đúp của Bobby Charlton. Năm 1999 là cuộc lội ngược dòng không tưởng trước Bayern Munich. Và lần gần nhất là thắng lợi trên chấm 11m trước Chelsea. Trong khi đó, những ai yêu mến bóng đá đẹp cũng chờ đợi một điều đặc biệt từ Barcelona. Đội bóng của Pep Guardiola đã chinh phục La Liga bằng thứ bóng đá tấn công mê hồn, và hướng về Roma cho một cú ăn ba lịch sử, điều mà chính đối thủ M.U từng làm năm 1999. Không giống M.U, Barca mới chỉ thắng 2 trong 5 lần đá chung kết, và đội bóng xứ Catalonia đang nuôi tham vọng cân bằng số lần thắng - thua của mình. Lý do lớn nhất để các "Culés" tin tưởng vào chiến thắng, và một "Dream Team" phiên bản 2 đang gợi lại thời hoàng kim dưới thời Johan Cruyff. Cho dù, ngay cả khi Pep bước vào trận chung kết đầu tiên của mình trên cương vị HLV với kinh nghiệm chỉ bằng... 1/34 (năm) của Sir Alex Ferguson, thì niềm tin của các CĐV Barca vẫn không thay đổi. Trong một cuộc đối đầu mang tính quyết định, với thời gian chỉ là 90 (+30) phút, một con người nhỏ bé đôi khi cũng thành kẻ khổng lồ. Một cuộc đối đầu đáng để chờ đợi, giữa hai phong cách trái ngược nhau của hai nhà VĐ Liga cũng như Premiership; giữa hai ngôi sao xuất sắc nhất thế giới hiện nay - C.Ronaldo và Messi; giữa một đang khát khao thể hiện mình và một đang muốn lập kỷ lục mới của Champions League. (Theo vietnamnet.vn)
Mùa bóng này Barcelona và Manchester United đã mang lại những trận đấu đáng nhớ tại đấu trường châu Âu, cả hai đều trình diễn thứ bóng đá lôi cuốn bậc nhất lục địa già vào thời điểm này. Do đó cuộc chạm trán của họ tại chung kết Champions League ngày 27/5 tới tại thủ đô Roma nước Ý đang khiến hàng triệu con tim của các cule Barca, các Mancunians cũng như CĐV bóng đá trung lập trên khắp thế giới háo hức chờ đợi.
Gã khổng lồ xứ Catalan và Quỷ Đỏ thành Manchester đã 9 lần gặp nhau tại cúp châu Âu với kết quả 3 chiến thắng cho United, Barcelona thắng 2. Riêng dưới thời Sir Alex Ferguson, Manchester United đã từng vượt qua Barca trong trận chung kết cúp C2 châu Âu năm 1991 (UEFA Cup Winners' Cup ) và lần gần đây nhất là chiến thắng 1-0 của Quỷ Đỏ tại sân Old Trafford trong trận bán kết lượt về Champions League mùa trước.
Ngược dòng lịch sử với những trận cầu đầy duyên nợ giữa 2 gã khổng lồ, xoay quanh đó là cả những con người đã trở thành huyền thoại:
* Bán kết UEFA Champions League 2007/08 Barcelona 0-0 Manchester United
Manchester United 1-0 Barcelona (chung cuộc: 1-0)
Năm cuộc gặp gỡ trước giữa hai đội đã khiến khán giả mãn nhãn với tổng cộng 23 bàn thắng được ghi, nhưng điều đọng lại trong hai lần đối đấu này lại là khả năng phòng ngự bậc thầy của các học trò Sir Alex. Lần đầu tiên trở lại sân Nou Camp kể từ chiến thắng Champions League lịch sử năm 1999, United tưởng chừng đã có một khởi đầu thuận lợi khi được hưởng quả penalty ngay ở phút thứ ba nhưng cầu thủ đang dẫn đầu danh sách vua phá lưới Cristiano Ronaldo đã bỏ lỡ. Sau đó United trở về với thế trận phòng ngự chặt chẽ của mình để kết thúc trận lượt đi với tỷ số hòa không bàn thắng trước khi giành chiến thắng chung cuộc tại sân nhà Old Trafford. Paul Scholes, người đã vắng mặt trong trận chung kết năm 1999 (vị bị treo giò) đã kết liễu số phận đội khách ngay từ phút 14 bằng một cú nã đại bác đẹp mắt.
* Vòng đấu bảng UEFA Champions League 1998/99 Manchester United 3-3 Barcelona
Barcelona 3-3 Manchester United
Hai đội đã đem đến những trận đấu đáng nhớ nhất tại Champions League với cùng tỷ số hòa 3-3 trong cả hai lần chạm trán ở bảng D. Hiện tại trong đội hình của Barcelona không còn một cựu binh nào từng góp mặt trong những trận chiến đáng nhớ đó, còn các công thần ngày xưa như Ryan Giggs, Gary Neville hay Scholes (người đã ghi bàn thắng thứ hai trong trận lượt đi ở Old Trafford) hay Wes Brown vẫn còn gắn bó với Quỷ Đỏ. Tại Nou Camp, Rivaldo giành giật được một điểm cho Barcelona bằng cú lật bàn đèn tuyệt vời ở phút 73 (và là bàn thắng thứ hai của anh trong trận), tuy nhiên bấy nhiêu vẫn chưa đủ để giúp đội bóng của Tây Ban Nha vượt qua được vòng bảng bởi đấy là bảng đấu tử thần với sự góp mặt của á quân mùa giải đó Bayern Munich.
Cụ thể: Tại sân nhà: Man Utd lần lượt dẫn trước 2-0 (Giggs và Scholes ghi bàn), rồi là 3-2 với cú sút phạt trực tiếp kinh điển của David Beckham. Kết quả cuối củng là 3-3.
Tại Nou Camp: sau khi bị dẫn 0-1, Man Utd sau đó đã hai lần vượt lên với các tỷ số 2-1 (Cole ghi bàn từ pha bật tường 1-2 của bộ đôi sát thủ ngày ấy Cole - Yorke) , rồi là 3-2. Kết cuộc lại là 3-3.
Sáu tháng sau, United trở lại sân Nou Campđể hoàn thành một mùa giải vĩ đại sau khi vượt qua Hùm xám xứ Bavaria trong trận chung kết với tỷ số 2-1.
* Vòng bảng UEFA Champions League 1994/95 Manchester United 2-2 Barcelona
Barcelona 4-0 Manchester United
Paul Scholes đã có lần ra mắt đầu tiên tại đấu trường châu Âu khi vào sân từ ghế dự bị ở phút thứ 67 trong trận hòa 2-2 của hai đội tại Old Trafford, nhưng Quỷ Đỏ đã nhận phải một bài học nhớ đời trong chuyến làm khách tới Nou Camp.
Sáu tháng sau khi đại bại 0-4 trước AC Milan trong trận chung kết mùa giải 1993/94, Barcelona của Johan Cruyff có lẽ đã ngộ ra nhiều điều khi trừng phạt đội bóng đến từ đảo quốc sương mù bằng tỷ số áp đảo 4-0 bằng cú đúp của Hristo Stoichkov, một bàn của Romario và bàn còn lại của Albert Ferrer.
HLV hiện tại của Barcelona, Josep Guardiola cũng có mặt trong đội hình Barca trận đấu đó, trong khi Giggs cũng thi đấu đến phút 79 trước khi được thay bới Scholes.
* Chung kết cúp C2 châu Âu 1991 (UEFA Cup Winners' Cup) ManchesterUnited 2-1 Barcelona
Sir Alex Ferguson đã giành được danh hiệu châu Âu đầu tiên cùng Manchester United sau 8 năm kể từ khi giành được danh hiệu này cùng với CLB cũ Aberdeen FC nhờ vào cú đúp của Mark Hughes tại sân De Kuip ở Rotterdam, Hà Lan.
Mark Hughes, cựu cầu thủ của Barcelona, đã đem lại lợi thế rất lớn cho Quỷ Đỏ bằng 2 bàn thắng ở các phút 67 và 74, trước khi Ronald Koeman thắp lại hi vọng cho Barca với bàn thắng rút ngắn cách biệt từ pha sút phạt trực tiếp 10 phút trước khi hết giờ. Sau đó các học trò của thánh Johan đã tạo một sức ép khủng khiếp (kể cả khi phải thi đấu với 10 người trên sân kể từ phút 84 sau thẻ đỏ của Nando Muñoz), thậm chí Sir Alex đã diễn tả "the worst ten minutes of my life" (tạm dịch: đó là 10 phút khó khăn nhất trong sự nghiệp của tôi).
Tuy nhiên rốt cuộc Barca vẫn không thể ngăn chặn Manchester United đánh dấu sự trở lại của bóng đá Anh bằng danh hiệu đầu tiên tại đấu trường châu Âu kể từ khi bị cấm thi đấu năm 1985 do thảm họa Heysel.
Một sự 'trả thù' ngọt ngào của Mark Hughes và hẳn mọi người còn nhớ câu nói nổi tiếng của báo chí Tây Ban Nha khi đó: "The Red Devils came dressed in white, like angels" but went on to remark at how devilish United were in their beating of Barcelona. (tạm dịch: Quỷ Đỏ ra sân với bộ đồng phục trắng giống như những thiên thần, nhưng họ đã cho thấy mình 'độc ác' như thế nào khi kết liễu Barcelona).
Đội hình 2 đội: Manchester United: Les Sealey (thủ môn), Clayton Blackmore, Steve Bruce, Mike Phelan (trợ lý của Sir Alex hiện tại), Gary Pallister, Bryan Robson (đội trưởng), Paul Ince, Brian McClair, Mark Hughes, Lee Sharpe.
HLV: Alex Ferguson.
Barcelona: Carles Busquets (thủ môn), Nando Muñoz, José Ramón Alexanco (đội trưởng), Ronald Koeman, Albert Ferrer, José Mari Bakero, Ion Andoni Goikoetxea, Eusebio, Julio Salinas, Michael Laudrup, Txiki Beguiristáin.
HLV: Johan Cruijff.
* Tứ kết cúp C2 châu Âu 1983/84 (UEFA Cup Winner's Cup) Barcelona 2-0 Manchester United
Manchester United 3-0 Barcelona (chung cuộc: 3-2) Barcelona của Cesar Luis Menotti tưởng như đã đảm bảo một suất ở bán kết sau khi chiến thắng 2-0 trong trận lượt đi tại Nou Camp, nhưng United đã trở lại một cách vũ bão tại Old Trafford.
Diego Maradona, người vào sân từ ghế dự bị trong trận lượt đi, đã có mặt trong đội hình xuất phát của Barcelona ở cuộc tái đấu này nhưng 'đội trưởng huyền thoại' Bryan Robson đã sớm mang lại hi vọng cho Quỷ Đỏ bằng bàn thắng mở tỷ số ở phút 21 trước khi chính anh cân bằng tổng tỷ số sau hai lượt trận sáu phút sau giờ nghỉ giải lao.
Để rồi sau đó Frank Stapleton ghi bàn thắng quyết định, hoàn thành cú lội ngược dòng ngoạn mục 3-2 giúp United tiến vào bán kết. (United dừng chân ở bán kết trước đội sau đó vô địch mùa giải này là Juventus).
Năm thứ ba liên tiếp đăng quang, giành chức vô địch thứ 11 trong tổng số 17 mùa giải đã qua của Premier League, nhưng hôm qua mới chỉ là lần thứ hai sân Old Trafford được chìm trong pháo hoa và rượu mừng
Alex Ferguson, chiến lược gia đại tài - tác giả của những bản hùng ca không thể nào quên trong lịch sử MU. Ông giờ là HLV giàu thành tích nhất trong làng bóng đá Anh và Scotland, với 31 danh hiệu cả thảy.
Chiếc Cup vô địch Ngoại hạng - "món đồ" cao giá mà bao người thèm muốn - rốt cuộc cũng được trao về tay đội xứng đáng.
MU đăng quang sớm một vòng đấu vì đã đạt 87 điểm, trong khi Liverpool dù có thắng cả hai trận còn lại cũng chỉ có 86 điểm.
Những "con quỷ" của Ferguson chìm trong rượu mừng ... và pháo hoa.
Không bùng nổ như năm ngoái, nhưng Cristiano Ronaldo vẫn là một trong những cầu thủ góp công nhiều nhất cho thành công của MU. Anh vẫn là cầu thủ dẫn đầu danh sách ghi bàn ở giải Ngoại hạng tính đến lúc này.
Những giây phút vinh quang như thế này càng khiến Carlos Tevez chạnh lòng khi nghĩ đến tương lai mong manh ở sân Old Trafford. Anh sau trận thậm chí đã nói: "Đây có lẽ là lời chào tạm biệt".
Park Ji-sung, người anh hùng của bóng đá châu Á trong đội hình vô địch của CLB hàng đầu thế giới.
Trung vệ thép Rio Ferdinand. Cùng đồng đội ở tuyến dưới, anh góp phần quan trọng giúp hạn chế số lần thủng lưới của đội nhà. MU mùa này có lúc đạt chuỗi 14 trận không thủng lưới.
Wayne Rooney mỗi lúc một trưởng thành, và là nhân vật không thể thiếu trên hàng công.
Tài năng người Bồ Đào Nha đưa mẹ - bà Dolores Aveiro (phải) - xuống sân chia vui.
Còn nhà cầm quân 67 tuổi thì tuyên bố sẽ xô đổ kỷ lục 18 lần vô địch quốc gia mà bản thân MU và Liverpool hiện chia sẻ.
Khoảng 10 ngày nữa, MU sẽ chơi trận chung kết Champions League với Barca. Họ đứng trước cơ hội lớn để trở thành đội đầu tiên bảo vệ thành công chức vô địch tại giải đấu này. Nếu làm được điều đó, MU có thể trở thành lá cờ đầu của bóng đá Anh và là "thủ đô danh hiệu ở châu Âu" như cổ động viên của họ mong chờ.